Truyện tiên hiệp “Nguyên tôn” – Chương 6

Nguyên Tôn – Chương 6: Từ đường đất tổ

Mặt trời nhô lên cao, ánh mắt ấm áp chiếu rọi khắp Đại Chu thành, đặc sắc huy hoàng.

Vương cung của Đại Chu.

Lúc Chu Nguyên trắng đêm không ngủ đi tới cửa cung 12 nữ thần thì nơi này đã có một đội người ngựa trang nghiêm tập trung đông đủ, mấy ngàn cấm vệ quân thân khoác trọng giáp, trường mâu trong tay lóe lên hàn quang dưới ánh mặt trời, quân uy cực kỳ khỏe mạnh.

Chu Kình ngồi trên một con tuấn mã toàn thân đỏ đậm, mỉm cười nhìn Chu Nguyên đang nhanh lẹ chạy qua rồi hỏi:

– Đã chuẩn bị kết thúc cả chưa?

Hôm nay, chính là ngày tế tổ của Đại Chu.

Chu Nguyên gật đầu thật mạnh, trong mắt lóe lên vẻ chờ đợi lẫn kích động khôn cùng, hắn biết rõ, việc bát mạch trong cơ thể của hắn có thể tái hiện xuất xắc không, sau này hắn có thể bắt đầu khai mạch tu luyện giỏi không, hầu như đều phải xem hôm nay.

Có một thị vệ dắt theo một con tuấn mã đỏ rực đi đến, trên đuôi của con tuấn mã kia có liệt diễm bốc lên cuồn cuộn, nhưng phần đầu của nó lại là một con sư tử có bộ dạng hung dữ.

Đây là hỏa sư mã, là nguyên thú nhất phẩm, sức chịu đựng rất bền bỉ, có thể rong ruổi cả ngàn dặm nhưng mà không cần nghỉ ngơi.

Hỏa sư mã vốn táo bạo đã sớm bị thuần phục, chính vậy lúc Chu Nguyên xoay người nhảy lên thì con hỏa sư mã kia gần như chỉ vẫy đuôi vài cái rồi an tĩnh lại.

– cha, chúng ta đi thôi.

Chu Nguyên nắm chặt dây cương, trong đôi mắt đen láy của thiếu niên Bên cạnh đó có nhì ngọn lửa bừng lên dữ dội, mở miệng nói.

Chu Kình mỉm cười gật đầu đấu la đại lục, sau đó vung tay lên.

Có tiếng kèn lệnh vang lên, ngay sau đó, hơn một ngàn chiến sĩ thân mặc trọng giáp như biến thành dòng nước mạnh, vây quanh Chu Kình và Chu Nguyên ở giữa, sau đó, nương theo tiếng bước chân dồn dập rung chuyển, nối đuôi nhau đi ra khỏi vương cung, theo đoạn đường lớn ở trong thành, đi thẳng về phía bên ngoài.

….

Nơi tế tổ của hoàng thất Đại Chu chính là ở hoàng lăng Đại Chu, hoàng lăng kia cách Đại Chu thành mấy trăm dặm, theo như tốc độ của tập thể họ thì chỉ chừng hai canh giờ sau sẽ tới nơi.

Bên dưới một ngọn núi nguy nga, Chu Kình và Chu Nguyên đều bước xuống ngựa, cấm vệ quân tản ra canh gác các đoạn đường tầm thường quanh, cho dù là một con chim bay tới gần cũng sẽ bị bắn chết.

– Đây chính là hoàng lăng của hoàng thất Đại Chu chúng ta.

Chu Kình giơ tay chỉ vào ngọn núi nguy nga trước mặt, im lặng hồi lâu thế hệ chậm nói tiếp:

– Năm đó Chu gia chúng ta cũng bắt đầu lập đại nghiệp từ nơi này, chung cuộc dốc sức tạo nên được một Đại Chu vương triều, chỉ là không ngờ, công sức của tiền bối lại mất hết vào tay ta.

Nhìn thấy sắc mặt của Chu Kình có phần ủ rũ, Chu Kình nhẹ giọng nói:

– phụ vương chớ nên tự trách, Vũ gia đã sớm có thủ đoạn, toan tính mấy trăm năm, dù là ai cũng khó nhưng biết được, thì là đây cũng không phải là lỗi của thân phụ người.

Chu Kình cười khổ một tiếng, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cất bước đi về phía bậc thang bằng đá xanh ở bên trái:

– Đi theo ta.

Chu Nguyên gật đầu, theo sát sau lưng.

Cầu thang này đi thẳng tới đỉnh núi, có chín ngàn chín trăm chín mươi chín bậc, thẳng đến tận trời.

hai người bước lừ đừ từng bước tới lên, vẻ mặt nghiêm trang, chừng một nén nhang sau đã đi đến đỉnh núi, chỉ thấy bên trên có một tòa từ đường sừng sững đứng đó, giống đã làm qua biết bao năm tháng.

Đứng trước phàm nhân tu tiên từ đường, Chu Nguyên quay đầu nhìn lại, nhìn xuống từ nơi này, tầm mắt thoáng sáng bừng lên, chỉ thấy ở nơi kia có ba dãy núi nguy nga dựng thẳng lên, ẩn ẩn như là chia thành một chữ xuyên do tự nhiên xếp nên.

mà ba dãy núi kia uốn lượn lên xuống tựa như tiềm long, vây quanh bảo vệ ngọn núi dưới chân của hắn, như thể tam long thác châu, thiên nhiên hiện ra một cỗ khí thế mông mênh hùng vĩ.

– Khí thế mạnh thật.

Chu Nguyên tán thưởng một tiếng, xem ra phong thủy nơi đất tổ của Chu gia anh em họ thật sự rất giỏi, chẳng trách có thể lập nên được vương triều.

– Trong thiên địa có khí vận, mà bói toán của địa mạch cũng có thể xem như một phần trong số đó, Chu gia ta có thể mang tới nghiệp phệ, ít nhiều cũng là nhờ vào tử vi của nơi đất tổ này.

Chu Kình cười nói.

Chu Nguyên khẽ mím môi, rồi nói:

– tử vi đất đai chỉ cần một phần nhưng thôi, nhiều phần cũng là nhờ tổ tiên nỗ lực, trời không phụ người có lòng vươn lên, chỉ cần cố gắng phấn đấu, thì dù ván bài có tệ đến đâu đi nữa, cũng vẫn sẽ có cơ hội xoay người.

– Còn những kẻ ngồi không yêu cầu, dẫu có được bài xuất xắc thì vẫn có nguy cơ thua trắng.

Tuy rằng giọng nói của thiếu niên vẫn còn chút non nớt, nhưng mà sự cứng cỏi ở bên trong thật sự khiến Chu Kình phải lau mắt nhưng nhìn, thú vui trên mặt lại càng sâu hơn thêm một phần.

– Xem ra những gì phàm nhân tu tiên 2 gặp phải bấy lâu nay cũng không chỉ toàn điều xấu.

Chu Kình vươn tay sờ đầu của Chu Nguyên, sau đó đi vào bên trong từ đường, Chu Nguyên đuổi sát theo sau, chỉ thấy bên trong đại điện thờ tự từng cái bài vị, khói nhang lượn lờ, đây đều là tổ tiên các đời trước của hoàng thất Đại Chu, dưới sự dẫn dắt của Chu Kình, Chu Nguyên thắp nhang hành lễ với từng bài vị ở bên trên.

sau cùng, Chu Kình dừng bước trước một bài vị ở sâu bên trong nhất, đây là vị hoàng đế khai quốc trước tiên của hoàng thất Đại Chu đồng minh họ, sau khi Chu Kình cung kính hành lễ kết thúc thì xòe bàn tay ra, khẽ nhích bài vị.

Ầm ầm.

Bài vị chuyển động, lập tức phát ra thanh âm trầm thấp, sau đó Chu Nguyên kinh ngạc nhìn thấy bức tường ở phía sau bài vị kia đang dần tách ra, hóa ra đây là một cánh cửa đá bỉ ẩn nặng nề.

Bên trong cánh cửa kia tối đen hun hút, có vẻ rất thần bí.

Chu Kình nhìn thoáng qua phía sau cánh cửa đá, vẻ mặt có phần cầu kỳ, nói:

– Con có thể khai mạch tu hành hay không, thì phải xem nơi này.

Chu Nguyên nghe thấy vậy thì thần sắc cũng trở nên căng thẳng hơn, siết chặt nắm tay, ánh mắt lập lòe, mặc kệ bốn tưởng của hắn có chín chắn tới đâu đi chăng nữa thì nói chung cũng chỉ cần một thiếu niên, trước việc trọng đại như phiên bản thân mình có thể khai mạch tu hành hay không, hắn không thể nào giữ tỉnh táo giỏi đối được.

Chu Kình nhìn Chu Nguyên một cái, sau đó đi vào bên trong cửa đá, sau cửa đá là một hành lang vách đá kéo dài, trên hành lang có trường minh đăng, phát ra ánh sáng mờ ảo.

nhì người không ai nói gì, bên trong hành lang chỉ có tiếng bước chân khẽ vang lên.

Cứ đi như thế chừng hơn mười phút, Chu Kình và Chu Nguyên cũng dừng bước, do đã đến cuối hành lang, trước mắt bè cánh họ bây giờ là một sơn động cổ kính cực kỳ mênh mông.

Cuối sơn động có một bệ đá.

Chu Kình đi đến trước bệ đá kia, lúc này Chu Nguyên mới phát hiện, bên trên bệ đá kia có khắc quá nhiều nguyên văn cổ kính, những nguyên văn này chia thành một đồ án phức hợp.

Với tạo nghệ hiện tại của tinh thần biến Chu Nguyên về nguyên văn thì cốt yếu không thể nào nhìn ra được những nguyên văn này sau cùng là mấy phẩm, hắn chỉ thoáng giới thiệu thông tin lại một phen thôi mà cảm giác thần hôn của bạn đã tiêu hao quá nhiều, có chút choáng váng, lúc này mới vội thu hồi góc nhìn.

– Phụ vương….

Chu Nguyên nhìn về phía Chu Kình, chẳng lẽ nơi này có thẻ giải quyết được vấn đề bát mạch không hiện của hắn?

Chu Kình nhìn về phía những nguyên văn cổ xưa bên trên bệ đá kia, vẻ mặt trở nên ngưng trọng hơn một chút, nói:

– Ở Chu gia chúng ta vẫn luôn có một câu mật ngôn truyền miệng thế này, câu mật ngôn kia nói, ở bên trong mật thất này có cất giấu một đại cơ duyên, có thể giúp cho Chu gia chúng ta thật sự hưng thịnh đời đời.

– mà chìa khóa mở ra được đại cơ duyên đó chính là người kế thừa huyết mạch của Chu gia ta, bất quá, tuy rằng bao đời đế vương của Chu gia ta đều tới nơi này, cố gắng sử dụng huyết mạch để mở ra, mà kết quả sau cuối đều thất bại nhưng mà về.

Nói đến đây, hắn nhìn về phía Chu Nguyên, nói:

– do đó ta đưa con tới đây, để xem con có thể mở đại cơ duyên này ra được tốt không, nếu như tòa tháp thì vững sẽ suôn sẻ giải quyết được vấn đề bát mạch không hiện của con.

– A?

Chu Nguyên nhìn về phía bệ đá cổ kính kia, cực kỳ kinh ngạc, rõ ràng hắn không ngờ Chu gia của hắn vẫn còn lưu truyền một câu mật ngôn như thế.

– Đi đi.

Chu Kình vỗ vai của Chu Nguyên, nói.

Chu Nguyên hít sâu một hơi, trong lòng cũng bối rối không yên, bất quá hắn vẫn cố gắng lấy hết dũng cảm, đi đến bên cạnh bệ đá kia, ngồi xuống bên trên những nguyên văn thần bí cổ xưa kia.

Hắn đem một thanh tiểu đao sắc bén ra, cắn răng xoẹt qua trên cổ tay một đường, máu tươi lập tức tuôn ra ào ạt, sau đó men theo những vết khắc nguyên văn kia nhưng lan dần ra.

Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, những nguyên văn trên bệ đá đã biến thành màu đỏ tươi.

Chu Kình đứng bên ngoài bệ đá nhìn thấy một màn này, bất giác siết chặt nắm tay, trong mắt tràn ngập vẻ khiếp sợ lo lắng.

Cảm tìm ra máu tươi trong ngươi tuôn trào, trên gương mặt vốn có phần văn nhược yếu ớt của Chu Nguyên lập tức trở nên tái nhợt, hắn nhìn chằm chằm vào những nguyên văn tinh vi kia, tim đập dồn dập từng hồi.

– Đây chính là cơ hội sau cuối của ta sao…

Chu Nguyên cắn chặt hàm răng, nỗ lực chống lại cảm giác đầu choáng mắt hoa, lúc này, cảnh tượng mẫu hậu Tần Ngọc thổ huyết lại sinh ra trước mặt hắn lần nữa, làm cho lòng hắn quặn nhói từng cơn.

– Mẫu hậu đã bởi ta nhưng nguyên khí đại thương, tổn hao biết bao nhiêu năm tuổi thọ!

– thân phụ bởi vì ta nhưng bị Vũ vương chém đứt một tay!

– Khí vận của bản thân ta bị cướp đi, thánh long bị phá, độc khí mập mệnh!

– Đại Chu có thù trong giặc ngoài, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ bị sụp đổ!

– cho nên, ta phong lưu thánh vương muốn biến thành tổng số những chuyện này, ta muốn giúp mẫu hậu khôi phục thọ nguyên, giúp thân phụ lấy lại hùng tâm, khiến cho con dân Đại Chu ta không cần phải lo sợ hãi hùng, hơn nữa phải giành lại tổng thể những gì đã bị mang đi của ta!

– ….. Đạo đại cơ duyên này, Chu Nguyên ta đem vững rồi!

Một tiếng gầm phệ bỗng vang vọng trong lòng hắn, trong một thoáng, thân thể Chu Nguyên tương tự run mạnh một cái, ẩn ẩn, giống xem thêm thêm một tiếng rồng ngâm đầy khó tính và không cam lòng vang vọng từ sâu bên trong thân thể của hắn.

Ong ong!

Cũng ngay lúc này, những nguyên văn cổ kính bên trên bệ đá đã bị máu tươi phủ kì quái kia cũng phát ra ánh sáng chói mắt, ánh sáng tụ tập lại giống như thủy ngân, nôn nóng bao phủ rước Chu Nguyên.

Biến cố đột sinh ra khiến cho Chu Kình đứng bên ngoài bệ đá cũng giật mình thảng thốt, nhanh nhảu nhìn về phía Chu Nguyên, ngay sau đó, hắn lo ngại nhìn thấy, ngay khi ánh sáng hội tụ lại thì Chu Nguyên đang ngồi ở nơi đó đột nhiên bặt tăm không thấy tăm hơi đâu nữa.

Đọc full link truyện Nguyên tôn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *