Review truyện eo thon nhỏ

Eo thon nhỏ – Tác giả: Khương Chi Ngư

Độ dài: 80 chương
Thể loại: Thanh xuân vườn trường, teen

Reviews truyện
“Cút, bạn gái của ai thì lo nhưng giữ, Hoặc là cô ta chướng mắt mày!”

“Con mẹ nó, mày lặp lại đợt tiếp nhữa thử xem!”

Tiếng động ồn ào náo nhiệt càng lúc càng nâng cao, trợ thời quả trơn rổ bay vụt từ cửa vào, tốc độ luân phiên tròn cực nhanh, đập mạnh vào tường.

nhị học trò nam vẫn tấn công nhau ngay tắp lự buông kẻ địch ra, kị sang ngoài.

láng rổ lại xuyên thẳng qua giữa hai gia đình bạn, đập lên tường “Rầm” một tiếng, lại rơi xuống đất, khiêu vũ tới nhảy đầm lui, rút cục tạm dừng ngay bục giảng.

“Chậc.”

do giọng đề cập này, mà trong lớp ngay tức khắc yên ắng.

học trò ngơi nghỉ cửa chẳng biết đã tản ra từ lúc nào, Đường Nhân mặc đồng phục rảnh rảnh đi đến, góc nhìn đong đưa, cười mà kiểu như ko cười, xem qua cặp đôi bạn trẻ học trò nam đang đứng làm việc góc tường.

Cô quét mắt quành phòng học, kế tiếp ánh nhìn lại rơi trên nhì các bạn đồng minh họ: “Điên hả?”

trước tiên là sắc mặt của nhì chúng ta khôn cùng khó coi, sau đó thì đỏ lên, giờ khắc này toàn bộ oán thù mọi đã vứt ra phía sau, nửa ngày trời new mở mồm cùng nhau: “Bọn tớ sai rồi!”

đề cập dứt, nhì bạn tranh nhau đi nhặt quả bóng rổ, sau đó ngoan ngoãn quay lại chỗ ngồi.

Đường Nhân thay chị lấy chồng không tồn tại phản ứng, trực tiếp đi về phía bàn học của mình, ném bóng rổ xuống đất, buồn rầu luân chuyển xoay bút.

Vu Xuân ở kề bên vừa mới kéo mẫu ghế tới sắp, hỏi: “Chị Nhân, bên nhì Trung tung tin nói thứ sáu tuần sau mong đến lớp mình kiếm chuyện, chị sở hữu đi xuất xắc không?”

một lúc lâu sau, Đường Nhân đáp: “Không đi.”

“Vì sao?”

“Nhạt mắt.”

“…” Lỡ như chạm chán phải đại ca bên kia, thì bè phái em như cậu ta phải làm loại gì hiện giờ.
Cô mang thiết bị cầm tay máy tính bảng ra, lên mạng kiếm tìm đoạn phim trường bốn nhân Gia Thủy, quả nhiên với đoạn Clip, chẳng biết là ai đăng, mà chắc chắn không phải trường học đăng.

Xem video clip có thể quan sát thấy là năm ấy có học sinh lén quay phim lại.

Cô trèo xuống, không chỉ vậy đó, xem thêm cả lần cô phát biểu trước toàn trường cũng trở thành đăng lên.

Cô ko ngờ với bạn lén quay phim, so với cô nhưng kể thì đó là 1 trong những hoài niệm.

Đường Nhân đặt máy tính bảng dế yêu xuống, trả lời: “Là chị.”

ở trong nhà học ngay tức khắc náo nhiệt, trước đây họ đang nghe qua quá nhiều lần lời phao, cũng mày mò về nhì nhân vật chính, không ngờ bữa nay lại được thấy người thân thật.

“Học tỷ, chị cũng to gan lớn mật dữ, chiếc gì cũng dám kể, em yêu mếm chị lắm đó.”

“Học tỷ, lúc ấy chắc cú toàn cục thành viên gia đình mọi bị kích động đúng không?”

“Chị em suốt cả ngày đề cập chuyện này cho em nghe mười năm yêu anh nhất còn không đủ chút nữa là trình diễn lại cho em xem rồi, chị em thích chị cực kỳ!”

“…”

với học trò lớn tiếng nói: “Học tỷ, sao lúc đó chị dám đề cập như thế trước toàn trường, không sợ giáo viên phạt sao? Ko sợ bị mời bố mẹ sao?”

Đường Nhân nhướn mày: “Bởi vì nhà chị có khá nhiều tiền.”

trong những lúc tạm bợ, của nhà học biến bối rối do lời giải đáp của cô, 1 khi lâu mới phản ứng đc, nhận ra bị đả kích một cách nghiêm trọng.

người ta muốn chiến thắng mang tác phẩm, ước ao nhan sắc sở hữu dung nhan, dòng gì đều có.

Đường Nhân cao giọng: “Trong lớp mang ai yêu sớm chưa?”

ngôn ngữ vừa đứt, trong lớp im lặng đi quá nhiều.

Mỗi độ tuổi, 1 lớp cũng có học trò yêu sớm, lớp thiên nhiên cũng ko ngoại lệ, chỉ nên chúng ta lén lút yêu đương, không dám công khai lộ liễu như trong đoạn phim.

Đường Nhân nhắc tiếp: “Chị chẳng hề là ước ao quản chuyện của mấy em, khoảng đó dù rằng thành công chị hơi giỏi, nhưng mà môn trang bị lý lại là môn chị yếu độc nhất vô nhị, liên lụy không ít đến điểm thi, thế mà Lục Trì- người tiêu dùng trai chị khi nào cũng đạt cao nhất môn vật dụng lý, khi mở đầu theo đuổi anh đấy, cũng chính là lần trước tiên chị lấy cái cớ mượn bài thi môn thiết bị lý của anh đó… Chị nhớ đặc biệt là trong tương lai, giờ tự học tối làm sao anh ấy cũng phụ đạo môn thiết bị lý cho chị, bắt chị thực hành bài tập đã từng dạng đề cho đến bao giờ hiểu được thì thôi… Mấy đứa hoàn toàn có thể khiến đc tính năng này không?”

của nhà học biến im phăng phắc.

Đường Nhân cũng không giấu trong lòng: “Như ban đầu chị đang kể, chị mong muốn học cùng một trường đại học có anh đấy, thay bởi nên lén lén lút lút yêu đương sinh sống cao trung, thì chi bằng được quang minh chính đại sinh hoạt đại học hôn sai 55 lần sở hữu đề xuất xuất xắc hơn ko. Ví như mấy đứa không cần cù học tập, thì ý trung nhân của mấy đứa lên đại học sẽ ảnh hưởng bao người khác chú ý rồi đeo đuổi đấy.”

Cô nhẹ nhàng cười một tiếng: “Nói không chừng lại chạm chán một người trong gia đình giỏi hơn thế thì sao.”

kể kết thúc, cô tức thì ra khỏi buồng học.

Chu Thành cũng mặc xác cô nhắc tùy quí, chỉ cười híp mắt.

Ông ta đi nghỉ ngơi phần bên trước, không hề thấy đc động tác dấm dúi của Đường Nhân and Lục Trì sinh sống phía sau, mà học trò ở trong nhà học lại hoàn toàn có thể thấy phân biệt, cực kỳ mếm mộ.

họ sẽ bị cho là con mọt sách, mà so với chúng ta khác thì bọn họ ở dễ chịu hơn hẳn.

sau thời điểm trở lại văn phòng một khi thì Đường Nhân and Lục Trì chào giã từ Chu Thành.

Ra khỏi căn hộ lớn cao trung, Đường Nhân ngay thức thì kéo Lục Trì vào bên trong một con hiểm bé, rồi kế tiếp tất tả hôn anh, giọng đề cập mơ hồ: “Người không như cũng biết rõ chuyện của bè phái bạn.”

Cô lại nhẹ nhõm hôn anh, lại từ trên đầu Lục Trì vẫn kệ thây hành động của cô, nhưng cuối cùng nhịn không đc, khá hé môi, đáp trả cô.

sinh sống phía này của trường học đế vương sủng ái có rất không nhiều gia đình tiến thoái, đặc biệt là hiện nay sẽ là giờ lên lớp, càng không một ai đi qua bên này.

Tay anh ko kìm đc chui vào trong áo cô.

Tay anh vừa đụng đề nghị cáieo nhão nhoẹt, thì nổi tiếng bước đi truyền đến ngơi nghỉ cách thức đó không xa, càng ngày càng gần, đã đi về phía nhì gia đình bọn họ.

Lục Trì thu tay lại, cúi đầu tu chỉnh lại xống áo cho cô.

Đường Nhân khẽ thở hổn hởn, cánh môi đỏ tươi, phảng phắt màu sắc anh đào, đuôi mắt nhan sắc quyến rũ, làm bằng thành viên gia đình không như ko dời mắt đi đc.

nhì mình đi ra khỏi con hẻm như không có gì, mà trong thâm tâm sẽ mang chút giậtmình, dù sao đây cũng chính là trường học.

mới ra ngoài lập tức đụng cần một người, là thầy giám thị.

đã tứ năm ko gặp, thầy giám thị trong ko khác biệt là bao, có lẽ sẽ đi tuần tra.

Thầy giám thị liếc mắt nhìn thấy hai thành viên, mang chút sững sờ: “Đường Nhân… Lục Trì boss hung dữ ông xã kết hôn đi Hai em về trường lúc nào vậy?”

Đường Nhân cười hì hì nói: “Dạ mới đến chưa đc bao lâu.”

Thầy giám thị có chút nghi vấn.

nhưng ông ta nhớ rõ từ trước tới nay Đường Nhân nói láo không chớp mắt, nhắc một đằng làm một nẻo, trước kia còn run sợ vì là học sinh trong trường, mà bây chừ xem ra chiếc gì cũng thiếu đi sợ nữa rồi.

Đường Nhân bày ra vẻ mặt tội nghiệp: “Bọn em thật sự trở về viếng thăm thầy chủ nhiệm nhưng.”

chỉ là trên đường lợi dụng hôn Lục Trì chút thôi…

Thầy giám thị cũng không dám đặt Đường Nhân nằm phí trong trường lâu quá, phải tìm cách thức mời nhì tổ ấm ra về, quanh đó mồm còn kể lần sau nhớ tới

Trước cửa trên học đã yên ắng như trước, trên đường không có lấy một cái xe chạy qua.

Đường Nhân vừa đi, vừa đá tảng đá.

Lục Trì bỗng nắm chặt tay cô, rẻ giọng nói: “Ngày mai… Qua nhà anh.”

Đường Nhân duy nhất là em mang chút kinh ngạc, một lát sau mở miệng nói: “Anh chả biết là anh sẽ dẫn sói vào nhà hả.”

Lục Trì: “…”

một lát sau, anh mở miệng nói: “Mẹ anh ao ước chạm chán em.”

Đường Nhân tạm thời bị cứng họng.

ấn tượng về mẹ Lục Trì chỉ dừng lại ở trước cửa cao trung lần đó thôi, ký ức ấy thật sự khiến cho cô nhớ mãi luôn nhớ, lần đầu tiên cô gặp mặt một các bạn với cử chỉ điên rồ đến vậy đó.

trước kia cô đã thử nghĩ là vẫn không dám tới sắp mẹ Lục Trì.

nhìn thấy cô ko công bố, Lục Trì trấn an nói: “Chỉ là ăn bữa cơm thôi.”

Đường Nhân động vài loại, bỗng nói: “Ẳn cơm thì cũng khiến em găng tay vậy đó, anh coi cơm nước chấm dứt thì trộm sổ hộ khẩu nhé.”

Đọc truyện eo thon nhỏ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *